Pages

Chủ Nhật, 7 tháng 10, 2018

Người thương tui lâu lâu cũng như vậy

Một người thương sao bỗng chốc hoá người dưng, mình vì người ta và suy nghĩ cho người ta nhưng rồi vẫn phải gặp sự chia ly không đáng có. Thương một người, nghĩ cho người đó, sống vì người đó, cố gắng vì người đó, tại sao lại có sự giận hờn rồi buông tay. ???
Mẹ tui từng nói, con gái là cái thứ không khó để hiểu, chẳng khó để chiều, không đơn giản để yêu, và chẳng mấy dễ dàng để thấu cảm... Đi một ngày đàng không hẵn sẽ học một sàng khôn. Chỉ có bước đi càng nhiều ta sẽ có những kinh nghiệm thương tổn nó tặng lại. Phải từng đau mới hiểu sự chân quý, phải từng khóc mới biết nước mắt đau đớn hay hạnh phúc tới mức nào. Con gái thường sẽ nhìn gần hơn con trai, số ít trong đó thì ngược lại. 





Người xưa nói con gái khi yêu thường mù quáng, và bất chấp, thành ra sẽ sản sinh sự ích kỷ và ghen tức. Không phải họ không hiểu mà chữ yêu nó che mờ mất đôi mắt của họ rồi. Đôi lúc con gái giận không phải là giận, đôi khi ghen chẳng phải là ghen, đôi khi buồn cũng chưa chắc là buồn... Họ truy cầu sự quan tâm, truy cầu sự thấu hiểu. Nhưng lúc đó cái họ nhận thường sẽ là sự im lặng, hoặc một câu bất mãn cho tích ích kỷ nhất thời của người đối diện. 

Và ... chuyện gì thì bạn biết rồi đấy.


Khi còn bé tui có từng nghe một bài hát. "Đừng tin những gì con gái nói, con gái nói có là không, nói không là có, nói 1 là 2 và nói 2 là 1" đôi lúc cũng thấy rằng nó đúng đấy chứ .


Một câu chuyện hay cũng sẽ có hồi kết, một chuyện tình đẹp đôi lúc cũng sẽ có ly tan, và sự đổ vỡ đôi khi lại có thể hàn gắn. Quan trọng ta có là ta, có dám yêu dám hận, có dám từ bỏ phần con trong con người để đem phần nhân trong nhân tâm để bù đắp và cố gắng? 


Kết quả là sự kết tinh, nhưng hậu quả lại là sự phẫn nộ. Khi đứng lên, bước một bước cũng là bước, 2 bước cũng là bước, 10 bước cũng là bước? Vậy bước như nào cũng là bước. Khi mở lòng thì yêu cũnng là tình, hận cũng là tình, giận cũng là tình và thương cũng là tình, thế bạn sẽ yêu, hận, giận hay thương?


Tôi yêu sẽ yêu chân thành, hận cũng sẽ hận thấu tâm can, giận lắm nhưng sẽ vì yêu sẽ chấp nhận thương tổn, và thương sẽ thương trọn tâm hồn. Nhưng không thể tự hoãn cái tình trong tâm mình được
Có khi sẽ giận, có khi sẽ hờn, và tùy vào sự vô tâm mà thay đổi. Và thường thì con gái sẽ dễ tổn thương và suy nghĩ nhiều. Không phải ai cũng thoạt nhìn là thấu hiểu. Nên hợp-tan, kết-ly là do chính nội tâm của mỗi người quyết định


Có thể người ta thương thật nhiều làm ta đau rồi quay lưng trả lại ta sự phũ phàng, thì họ cũng sẽ nhận một điều tương tự từ phía tình của họ, và khi ta dành tình cảm chân thành ra thì sẽ có một người vì ta mà đến, vì ta mà thương và vì ta mà chấp nhận. Nhưng...
Không thể kết cho người ra đi tội phản bội, sự bội bạc vì chưa chắc ta hiểu lý do họ thay đổi là chi, có thể tại vì ta, vì tính cách của ta tác động, hay những người thích ta, hay những người ghét ta. Ta không biết được


Gửi những lời từ một vài điều nghe bằng tâm, nhìn bằng lăng kính tâm hồn của tui và nói bằng sự chân thành của tui cho bạn. Nó chưa là tất cả nhưng là 1 trong số phần ngàn cái mà bạn nên nghe...
Buồn ngủ rồi, mà lại không ngủ được vì chạm chán vài người có tâm hồn buồn bã. Mà bản thân tui lại buồn vì nhớ một người ở xa. 


Tiện ngồi nhớ người thương, viết luôn một tí cái nhìn để bạn cố gắng hơn. Người thương tui lâu lâu cũng như vậy

Ngày nắng cuối tháng 9

Vừa qua một cái rằm mà cái rằm đứa trẻ nào cũng háo hức có được và mong mỏi cả một năm trời, tôi cũng gần như thế, gần như một đứa trẻ đếm ngược từng ngày để được làm bánh và được ăn bánh, những cái bánh mà tui tưởng tượng trong đầu rằng nó sẽ rất ngon, và tuyệt đẹp, nhưng mong ước và suy thì vẫn là suy nghĩ mà thui



Tui nói thiệt rằng tui lớn rồi đấy, cơ mà tui vẫn thích cái cảm giác làm trẻ con, một tâm hồn trong trẻo, những suy nghĩ đơn giản, không ngờ vực, đói thì ăn, buồn thì khóc, vui thì nhoẽn miệng cười, một tiếng cười dòn dã như thổi bay cơn nóng bức của buổi trưa đầu thu mùa lá đỏ. Nếu mà ngồi bên sườn đồi, nhìn những chiếc lá phong nhiều màu sắc bay rực một bầu trời chiều và đưa ánh mắt long lanh rực lửa nhiệt huyết lên chông chờ mặt trời lặn đón ông trăng rằm ló dạng sau những lùm cây, nhâm nhi li trà hồng mai thanh thanh đằm đặm, cắn lên miệng một miếng bánh trung thu ngòn ngọt và tựa đầu vào gốc phong già thì thật là tuyệt e đúng không??

Sao tui thấy tui già quá già, bình thản mà sông không vội cũng chẳng chậm. Đây chính là bức trah cuộc sông tôi vẽ. Bạn có thích năm sau có một cảm giác như tui vừa kể không, hãy sống như những gì mà bạn thực sự khao khát, làm hết mình và sống thật với cảm xúc và đam mê nhé,...
ĐỢI BẠN MÙA TRĂNG RẰM NHẬT BẢN NĂM SAU NGẮM LÁ PHONG UỐNG TRÀ ĐÀM ĐẠO NHÉ.

Điều mình mình muốn có mà không có thì hãy tạo ra nó

Khi còn bé tôi yêu cách đồng như chính tuổi thơ vô vàn câu chuyện kể của mình, và bây giờ kể cả sau này tôi vẫn sẽ yêu điều này thay phần cho sự biến đổi của vạn vật. Ngoại nói với tôi rằng, cánh đồng là miếng cơm, sương máu là của cải, mồ hôi là hạnh phúc ấm lòng người nông dân. Con có biết không? Trong thời chiến và cả khi hòa bình có rồi mà nạn đói kéo đến hạt gạo có được thì vốn dĩ đã là cả mạng sống của bao người, và đó là điều tất cả mọi người mong mõi và ước nguyện đấy. Họ chỉ mong mình có 1 bát cơm trắng thay cho ngày đói, chỉ 1 ít cơm thôi thì con người ta đả thấy đủ và mĩm cười sung sướng ngất trời rồi. Nhưng càng về giàu con người ta lại quên đi bản thân mình lúc đói cầu mong điều gì. Có ăn khi đói đã là hạnh phúc, vậy khi thật sự giàu bạn cần gì? Một bát cơm trắng ông bà ta vất vả có được, hay những thú vui của cuộc sống nó không khiến ta no bụng. Bạn bè tôi từng bảo, mày điên không, thời nào vua nấy, tiền nào vải nấy, thể kỉ nào thì chân dụng của cải thế kỉ đó,... Vậy tôi chỉ xin mình được thắc mắc một ý thôi


Khi còn bé tôi yêu cách đồng như chính tuổi thơ vô vàn câu chuyện kể của mình


Bản thân bạn thật sự cần điều gì, muốn gì, và sống vì cái gì, Và khi nhắm mắt lại thì điều gì là thứ bạn có thể mang theo?
Mang theo một sự nuối tiếc, một lời chưa nói, một từ giá như... có phải không?
Có những lần tôi ước mình là bù nhìn rơm thôi, để được nhìn ông bà ta cười với mô hôi, tắm nắng với nước mắt, và đội sương với máu hồng trên cánh đồng bát ngát. Tôi cũng có câu giá như mà một tuổi thơ chỉ muốn thốt lên. " Giá như tôi được sinh ra trong thời chiến hay thời cổ đại ngày xưa" Như vậy tôi được sống với đam mê cổ truyền của văn hóa, được ăn cơm do chính tay mình trồng, và hiểu được cơn đói không phải vì không có cơm. Mẹ nói mày sướng nên đâu biết khổ? Nhưng hỡi ơi mấy ai biết răng tôi thà mình khổ trong thời xưa, nhưng sinh ra có trị giá, còn hơn ngủ trong trăn nệm, ăn mì âu, thưởng bánh tây,.. Ông bà nghèo nhưng sống tình cảm, thèm được ôm bà ngoài dưới công nhà trong làng quê đơn sơ, thèm quấn chân ông nội học đòi làm thầy đồ học bá, nhưng cái gì thì cái tôi vẫn đã sinh ra trong thời hiện đại, công nghệ bủa vây, máy lạnh bám da...

Nói thế thôi tôi luôn thấy mình thật sự may mắn cho dù gặp phải rắc rối hay khó khăn gì, vì với tôi điều mình mình muốn có mà không có thì hay tạo ra nói, đó mới thực sự là tuy duy cầm nắm