Khi còn bé tôi yêu cách đồng như chính tuổi thơ vô vàn câu chuyện kể của mình, và bây giờ kể cả sau này tôi vẫn sẽ yêu điều này thay phần cho sự biến đổi của vạn vật. Ngoại nói với tôi rằng, cánh đồng là miếng cơm, sương máu là của cải, mồ hôi là hạnh phúc ấm lòng người nông dân. Con có biết không? Trong thời chiến và cả khi hòa bình có rồi mà nạn đói kéo đến hạt gạo có được thì vốn dĩ đã là cả mạng sống của bao người, và đó là điều tất cả mọi người mong mõi và ước nguyện đấy. Họ chỉ mong mình có 1 bát cơm trắng thay cho ngày đói, chỉ 1 ít cơm thôi thì con người ta đả thấy đủ và mĩm cười sung sướng ngất trời rồi. Nhưng càng về giàu con người ta lại quên đi bản thân mình lúc đói cầu mong điều gì. Có ăn khi đói đã là hạnh phúc, vậy khi thật sự giàu bạn cần gì? Một bát cơm trắng ông bà ta vất vả có được, hay những thú vui của cuộc sống nó không khiến ta no bụng. Bạn bè tôi từng bảo, mày điên không, thời nào vua nấy, tiền nào vải nấy, thể kỉ nào thì chân dụng của cải thế kỉ đó,... Vậy tôi chỉ xin mình được thắc mắc một ý thôi
Khi còn bé tôi yêu cách đồng như chính tuổi thơ vô vàn câu chuyện kể của mình
Bản thân bạn thật sự cần điều gì, muốn gì, và sống vì cái gì, Và khi nhắm mắt lại thì điều gì là thứ bạn có thể mang theo?
Mang theo một sự nuối tiếc, một lời chưa nói, một từ giá như... có phải không?
Có những lần tôi ước mình là bù nhìn rơm thôi, để được nhìn ông bà ta cười với mô hôi, tắm nắng với nước mắt, và đội sương với máu hồng trên cánh đồng bát ngát. Tôi cũng có câu giá như mà một tuổi thơ chỉ muốn thốt lên. " Giá như tôi được sinh ra trong thời chiến hay thời cổ đại ngày xưa" Như vậy tôi được sống với đam mê cổ truyền của văn hóa, được ăn cơm do chính tay mình trồng, và hiểu được cơn đói không phải vì không có cơm. Mẹ nói mày sướng nên đâu biết khổ? Nhưng hỡi ơi mấy ai biết răng tôi thà mình khổ trong thời xưa, nhưng sinh ra có trị giá, còn hơn ngủ trong trăn nệm, ăn mì âu, thưởng bánh tây,.. Ông bà nghèo nhưng sống tình cảm, thèm được ôm bà ngoài dưới công nhà trong làng quê đơn sơ, thèm quấn chân ông nội học đòi làm thầy đồ học bá, nhưng cái gì thì cái tôi vẫn đã sinh ra trong thời hiện đại, công nghệ bủa vây, máy lạnh bám da...
Nói thế thôi tôi luôn thấy mình thật sự may mắn cho dù gặp phải rắc rối hay khó khăn gì, vì với tôi điều mình mình muốn có mà không có thì hay tạo ra nói, đó mới thực sự là tuy duy cầm nắm

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét