
Tui nói thiệt rằng tui lớn rồi đấy, cơ mà tui vẫn thích cái cảm giác làm trẻ con, một tâm hồn trong trẻo, những suy nghĩ đơn giản, không ngờ vực, đói thì ăn, buồn thì khóc, vui thì nhoẽn miệng cười, một tiếng cười dòn dã như thổi bay cơn nóng bức của buổi trưa đầu thu mùa lá đỏ. Nếu mà ngồi bên sườn đồi, nhìn những chiếc lá phong nhiều màu sắc bay rực một bầu trời chiều và đưa ánh mắt long lanh rực lửa nhiệt huyết lên chông chờ mặt trời lặn đón ông trăng rằm ló dạng sau những lùm cây, nhâm nhi li trà hồng mai thanh thanh đằm đặm, cắn lên miệng một miếng bánh trung thu ngòn ngọt và tựa đầu vào gốc phong già thì thật là tuyệt e đúng không??
Sao tui thấy tui già quá già, bình thản mà sông không vội cũng chẳng chậm. Đây chính là bức trah cuộc sông tôi vẽ. Bạn có thích năm sau có một cảm giác như tui vừa kể không, hãy sống như những gì mà bạn thực sự khao khát, làm hết mình và sống thật với cảm xúc và đam mê nhé,...
ĐỢI BẠN MÙA TRĂNG RẰM NHẬT BẢN NĂM SAU NGẮM LÁ PHONG UỐNG TRÀ ĐÀM ĐẠO NHÉ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét